Mùi nước hoa – Truyện ngắn | GÀO 2021

Dựa trên một câu chuyện hoàn toàn có thật. Vì thời lượng một truyện ngắn là hữu hạn, nên một số diễn biến đã được lược bỏ, mong độc giả thông cảm.

Chồng tôi thường hiếm khi dùng nước hoa. Tôi có mua cho anh ấy một vài chai để ở nhà. Nhưng phần lớn thời gian anh ấy gần như không động tới chúng.

Hồi mới yêu nhau, mỗi lần hẹn hò, anh ấy đều xịt nước hoa thơm phức. Một trong những mùi hương khiến tôi mê đắm ngày đó là hương Rose hoà quyện trong chút mùi gỗ nam tính của hãng Paul Smith mà anh ấy xài.

Tôi luôn cảm thấy người đàn ông đang hẹn hò với mình thật tinh tế, anh ấy biết mình thích gì muốn gì, đến hương nước hoa cũng thật là khác biệt. Không phải là mùi hương xa xỉ hay đại chúng, là một thứ bình thường nhưng cuốn hút và gần gũi.

Thời gian dần trôi, từ sau khi kết hôn và có với nhau lần lượt mấy mặt con, anh ấy gần như từ bỏ thói quen hồi mới hẹn hò. Quần áo cũng xuề xoà hơn, và tất nhiên nước hoa cũng chẳng mấy khi để ý tới.

Ngoài lúc đi làm, phần lớn thời gian chúng tôi ở bên nhau. Một gia đình. Tuy không phải lúc nào cũng êm ấm, như tất cả các cặp đôi khác, hơn mười năm bên nhau, chúng tôi có không ít những bất đồng, tranh luận, cãi cọ.

Tuy vậy, tôi luôn nghĩ rằng, anh ấy là gia đình của tôi. Gia đình là thứ duy nhất sẽ chẳng bao giờ thay đổi cả. Dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Có một dạo, chúng tôi cãi nhau rất nhiều về chuyện tiền bạc. Những đứa trẻ ngày một lớn lên, những khoản cho tiêu cứ vô tình hình thành nhiều hơn chúng tôi trù liệu.

Anh ấy bắt đầu trách cứ tôi không biết vun vén cho gia đình. Tôi cũng có cái lý của mình, trong lòng ngập tràn tự ái. Tôi cũng đi làm, và tiền tôi chi tiêu dù có hoang phí đi chăng nữa cũng đâu phải xin ai? Điều anh ấy cần là cùng tôi chia sẻ chi phí chung, chứ đâu phải lo lắng đến việc tôi tiêu tiền của tôi như thế nào?

Thực ra, tôi cũng thấy mình không tiết kiệm. Nhưng quả thực bị chỉ trích cũng thấy không cam tâm. Trừ phi tôi lấy tiền chung đi làm việc riêng thì mới nói chứ!

Những áp lực này vốn dĩ rất bình thường trong những gia đình ở thời đại này như chúng tôi. Mâu thuẫn vụn vặt của các cặp đôi thành thị với nhịp sống hối hả và lo toan bộn bề.

Chúng tôi cứ dăm bữa cãi vã, dăm bữa huề.

Anh ấy bảo bây giờ chỉ có cách là anh ấy đi làm xa nhà, một tuần về cuối tuần thôi. Giãn nhau ra, một là vì công việc, hai là cũng để hạn chế xung đột, tĩnh tâm suy nghĩ, cho con cái đỡ phải nhìn thấy bố mẹ không vui.

Hơn nữa, đợt đi công tác này tính ra cũng chỉ sáu tháng. Bên nhau nhiều có khi không biết quý. Xa nhau ít nhiều có lẽ lại thấy nhớ thấy yêu.

Cũng xem như cách để bồi đắp tình cảm vợ chồng.

Cuối cùng chúng tôi đồng ý.

Anh ấy đi tới thành phố X làm việc.

Thành phố X cách nhà chúng tôi hai giờ bay. Vậy nên cuối tuần nào anh ấy cũng về nhà vào tối thứ sáu và bay đi lọ vào tối chủ nhật hoặc sáng sớm thứ hai ( chuyến bay sớm nhất ).

Quyết định này ở thời điểm đó khiến cho tôi cảm thấy rất sáng suốt. Quả thực suốt sáu tháng trời, vì chỉ gặp nhau vào cuối tuần, chúng tôi hoàn toàn không cãi vã. Chúng tôi dành hết thời gian lúc anh ấy về nhà để trò chuyện về công việc, hoặc chăm sóc con cái, cùng các con đi chơi. Không khí gia đình rất vui vẻ.

Hết kỳ công tác sáu tháng, anh ấy về lại nhà hẳn. Từ khi đến thành phố X, anh ấy có thêm nhiều mối quan hệ công việc tốt đẹp. Anh ấy luôn hào hứng kể cho tôi nghe về việc họ rất coi trọng năng lực của anh ấy và để cao những sáng kiến của anh ấy.

Nhìn đôi mắt sáng rực của chồng mỗi khi kể chuyện, tôi cảm thấy vui thay cho anh ấy. Thật tuyệt vời nếu công việc của chồng tôi thuận lợi. Bởi như thế thì anh ấy sẽ luôn vui vẻ, cả gia đình chúng tôi chẳng phải sẽ rất hạnh phúc hay sao?

Tối thứ bảy hôm đó, mười một giờ đêm, anh ấy nhận được một cuộc họp đột xuất. Vội vã thay đồ, hôn lên trán tôi, anh nói: “Công ty họp gấp, anh phải lên văn phòng ngay.”

Tôi nhớ mãi đó là tối thứ bảy đầu tiên của tháng mười một.

Nhìn đồng hồ đã quá muộn, tôi lo lắng:
– Anh tự lái xe à?

Chồng tôi khoác vội chiếc áo cardigan, không nhìn tôi, hấp tấp đáp:
– Ừ, anh tự lái.

Tôi nhăn mặt:
– Hay anh gọi taxi đi, trời tối rồi lái xe nguy hiểm lắm.

Chồng tôi lắc đầu:
– Không, nhà có xe việc gì phải đi taxi cho tốn tiền. Em yên tâm. Anh đi họp chứ không có đi nhậu đâu. Nên sẽ lái xe cẩn thận. Đừng lo.

Tôi gật nhẹ:
– Ừ, có tiếp khách cũng đừng uống nhé! Lái xe cẩn thận đấy.

Chồng tôi xoa đầu tôi:
– Ngủ đi, đừng chờ anh. Xong việc, anh sẽ về ngay. Em yên tâm.

———

Hai giờ sáng, tôi cứ ngủ chập chờn không sâu, nhìn đồng hồ thấy bồn chồn đến lạ. Tôi lấy điện thoại gọi cho chồng mình. Gọi tới ba lần nhưng chỉ thấy những tiếng chuông điện thoại, chồng tôi không bắt máy.

Đứa con gái bỗng tỉnh dậy, sang phòng tôi:
– Mẹ ơi con khát nước.

Con bé nhìn quanh phòng:
– Bố đâu hả mẹ?

Tôi ôm con rồi nói:
– Để mẹ lấy nước cho con. Rồi con ngủ lại đi nào. Bố đang bận giải quyết công việc. Lát bố về.

———

Ba giờ sáng, cuộc gọi thứ mười, đầu dây bên kia bắt máy, tôi cứ:
– Alo alo, anh à, anh nghe em nói không? Nói gì đi chứ? Em lo quá!

Những tiếng sột soạt vang lên, không lời đáp trả. Sau một hồi sột soạt như điện thoại đang bị cọ xát vào đâu đó, tôi nghe thấy giọng nói phụ nữ, nhưng không rõ là đang nói gì:
– Alo, cô là ai? Sao lại cầm điện thoại của chồng tôi? Cho tôi nói chuyện với anh ấy! Cô là ai vậy?

Mặc cho tôi cứ hỏi trong tuyệt vọng, đầu dây bên kia mặc nhiên không trả lời.

Tôi nhìn lại điện thoại, có lẽ nào đường dây bị trục trặc không? Hay mình cúp máy gọi lại.

Tôi sợ mình bị kết nối nhầm số.

Lần này tôi nắn nót căng mắt bấm từng số của điện thoại chồng, vẫn hiện lên tên chồng tôi, tỉ mỉ kiểm tra từng con số rồi tôi mới bấm “Gọi”

Lần này, đầu dây bên kia nhấc máy ngay, vẫn tiếng sột soạt, có cả tiếng gió, giọng chồng tôi trầm lắng vang lên.

Tôi vội vã:
– Alo anh à, anh về chưa? Điện thoại anh bị sao ấy, em gọi mãi không được.

Nhưng đáp lại tôi không phải câu trả lời của chồng, mà là một đôi nam nữ đang nói chuyện. Dường như điện thoại được để đâu đó, chứ không phải chủ ý nhấc máy.

Đó là chồng tôi và một người phụ nữ.

Giọng chồng tôi:
– Sát Noel rồi, trời hơi lạnh mà em còn muốn mở mui xe làm gì. Gió quá

Giọng người phụ nữ:
– Mát mà! Anh quẹo bên kia đi.

Giọng chồng tôi:
– Mình đi dạo thêm một vòng thôi nhé!

Giọng người phụ nữ:
– ừ, xong cho anh về nghỉ. Uống rượu rồi lái xe nổi không đó? Hay em về cùng anh cho yên tâm rồi em tự bắt taxi về!

Giọng chồng tôi:
– Không, anh tự đi được. Noel này em muốn chúng mình đi đâu?

Giọng người phụ nữ:
– Tuỳ anh, ở thành phố chán chết! Anh nghĩ đi.

———

Tôi chết lặng.
Cúp điện thoại.

———

Tôi đứng ở gara xe đợi chồng.

Khi đèn xe vừa chiếu tới, chồng tôi vội vã bấm còi rồi dừng lại.
– Anh bảo em ngủ đi mà, sao đứng chờ như ma ở đây vậy?

Tôi mở cửa xe, bước lên ngồi ghế bên cạnh ghế lái:
– Anh lái xe ra cồn viên gần nhà, cho em dạo một vòng, em mệt quá!

Chồng tôi thở dài:
– Em điên quá! Anh mệt lắm rồi đây này.

Nói vậy nhưng anh ấy vẫn vòng xe lái đi.

Tôi mở cửa sổ.
– Con ngủ rồi, em đã nói bà vú để ý hai đứa. Anh cứ lái xe dạo chút đi. Mát quá, em cần hít thở không khí cho đỡ đau đầu.

Chồng tôi khó chịu:
– Anh đã bảo em ngủ từ sớm rồi. Em thức khuya nên mới không tỉnh táo, đau đầu, đủ thứ bệnh.

Tôi quay sang chồng:
– Em ngửi thấy mùi nước hoa. Sao lại có mùi nước hoa thế?

Chồng tôi bình thản:
– À lúc nãy tiếp khách, anh mượn nước hoa của thằng Linh ở công ty có sẵn để đó, xịt lên một tí. Vì lúc đi quên mất mặc lại cái áo cũ sáng nay. Xịt một chút cho đỡ nhỡ có mùi.

Tôi nhìn chồng đăm đăm:
– Em gọi cho anh rất nhiều lần, sao anh không nghe điện thoại.

Chồng tôi nhăn mặt:
– Em gọi nhiều làm điện thoại anh rung suốt, hết cả pin. Anh đã nói em bao lần rồi, anh đi họp hành hay tiếp khách, em đừng có gọi. Người ta nhìn vào thấy vợ gọi nheo nhéo xấu hổ lắm!

Tôi liếc mắt về ghế sau:
– Ừm…

Chồng tôi vẫn điềm tĩnh:
– Ừ, lúc tiếp khách xong anh chở sếp về. Em gọi điện thoại rung hoài nên anh tắt chuông, quăng phía sau. Lúc chở sếp về xong cầm đt định gọi lại cho em yên tâm thì nó hết pin. Đây này!

Chồng tôi hất mắt về chiếc điện thoại tắt ngóm đang để cạnh vô lăng.

Tôi mỉm cười:
– Anh quăng ở ghế sau, thảo nào… anh không biết sếp anh bấm nghe lúc nào… nên em nghe hết được chuyện anh và sếp đi dạo, cả chuyện hẹn sếp đi chơi Noel đấy!

Chồng tôi phanh gấp.
Anh ta nhìn tôi.
Im lặng
Im lặng rất lâu.

———

Tôi bước xuống xe.
Có lẽ lúc này đã gần năm giờ sáng.
Có lẽ bình minh sắp lên rồi.
Bình minh sẽ lên để xua tan bóng đêm u ám trong lòng tôi đêm nay chứ?
Tôi đã tự hỏi một ngàn lần như thế.

———

Chúng tôi ngồi lại ở công viên.

Bên một chiếc ghế đá.

Tôi nói với chồng.
– Sao anh im lặng thế? Anh có thể tiếp tục nói dối em mà.

Chồng tôi cúi mặt thở dài:
– Quả thực bọn anh chỉ là bạn bè. Anh nói dối vì sợ em nghĩ linh tinh, ghen thôi. Chứ bọn anh không có gì cả?

Tôi không nhìn anh ấy, vô thức nhìn vào nỗi đau sâu thẳm trong trái tim tôi:
– Cô ta là ai? Hai người quen nhau lâu chưa?

Chồng tôi:
– Mới thôi.

Tôi:
– Cô ta biết anh đã có gia đình chưa?

Chồng tôi:
– Biết chứ! Anh nói rồi, bọn anh chỉ là bạn. Chưa có gì xa hơn.

Tôi:
– Bạn thế nào mà đi gặp anh phải xịt nước hoa? Bạn thế nào mà kéo anh ra khỏi nhà lúc 11 giờ đêm để đi dạo đến ba giờ sáng? Bạn thế nào mà rủ anh đi chơi xa Noel vậy?

Chồng tôi:
– Hôm nay cô ấy mới bay vào từ thành phố X, có chuyện buồn nên muốn gặp anh tư vấn, tâm sự thôi.

Tôi bắt đầu mất bình tĩnh:
– Cái loại bạn chó đẻ nào lôi chồng người ta ra khỏi nhà giữa đêm?

Tôi gần như phát điên lên, đứng dậy, chỉ vào mặt chồng:
– Anh đang làm cái quái gì với cuộc đời tôi thế này?

Chồng tôi ngước lên nhìn tôi:
– Em bình tĩnh lại! Em không được phép xúc phạm cô ấy! Cô ấy với anh thực sự chưa có gì cả. Anh chưa làm gì có lỗi với em!

Tôi nhếch mép cười trong tâm trí quay cuồng, nhưng giọng điệu lại bình thản đầy mỉa mai:
– Ai chà, giờ còn bảo vệ nhau nữa cơ à? Cô ta là ai?

Chồng tôi:
– Chỉ là một người bạn mới quen. Bọn anh nói chuyện hợp và hay tâm sự. Em không cần biết là ai.

Tôi lại cười:
– Anh sợ nếu tôi biết tôi sẽ bóc phốt anh à? Tôi sẽ như bao người lên mạng chửi rủa khiến cô ta bẽ mặt phải không? Chồng ơi chồng à, anh biết đối với phụ nữ cay đắng nhất là gì không: Đó là chứng kiến người đàn ông của mình sẵn sàng làm tổn thương mình để bảo vệ người phụ nữ khác!
– Anh lừa dối tôi, anh quay đầu, tôi có thể vì con mà tha thứ cho anh, bỏ qua cho anh, coi như chẳng có chuyện gì cả! Nhưng sao anh có thể nói ra những câu làm đau lòng tôi như thế này chứ?!
– Anh nghĩ tôi sẽ làm thế à? Anh không lo sợ bị tôi phát hiện, anh chỉ lo tôi làm tổn thương cô ta thôi, đúng không?!

Chồng tôi đứng dậy:
– Đúng! Vì anh và cô ấy không làm gì sai cả. Bọn anh không hề ngủ với nhau, anh không phản bội em! Nên em không nên xúc phạm hay có ý định làm phiền người ta. Đúng là anh thích cô ấy. Vì bọn anh nói chuyện hợp, chỉ đang tìm hiểu, tâm sự chia sẻ như bạn bè thôi. Em hãy cư xử cho ra dáng người trưởng thành đi, đừng ghen tuông mù quáng.

———

Tôi chết lặng.
Và không nói thêm gì nữa.
Vì sau tất cả, tôi biết,
Đã không còn gì để nói nữa rồi.

———

Mười năm bên nhau, tôi hiểu chồng mình.

Anh ấy chưa bao giờ là một người đàn ông lăng nhăng.

Nhưng những người đàn ông – Không – lăng nhăng đôi khi mới là thứ đáng sợ nhất.

Bởi khi họ đã để trái tim đi mất, trái tim ấy sẽ đi luôn.

Phải, tôi tin rằng anh ấy và cô ta chưa ngủ với nhau. Tôi hoàn toàn tin điều này.

Nhưng họ có muốn ngủ với nhau hay không, là điều tôi không dám chắc.

Anh ấy thậm chí còn không hỏi tại sao cô ta lại cố tình mở điện thoại cho tôi nghe thấy cuộc trò chuyện trên xe của bọn họ.

Chiếc điện thoại để ở ghế sau không thể tự mở đúng không?

Là một người phụ nữ, tôi hiểu điều cô ta muốn nhắn nhủ tới tôi qua hành động đó.

Vậy mà, là “tri kỷ” của cô ta, chồng tôi lại mảy may chẳng hiểu ý đồ này.

Có những lúc tôi nghĩ, thà rằng nếu anh ta ngủ với ai đó rồi thôi. Tôi cũng có thể nhắm mắt buông bỏ đoạn ký ức bi thương này.

Nhưng không, anh ta nói anh ta thích cô ta. Và tôi phải tôn trọng người đàn bà mà chồng mình thích, xịt nước hoa đi gặp lúc nửa đêm. Tôi phải tôn trọng phẩm giá của người đàn bà đã đặt một chân mấp mé vào hôn nhân của chúng tôi ư?

Vì điều kiện này chồng tôi đưa ra, tôi không tài nào đáp ứng nổi. Vậy nên, tôi nghĩ mình nên dừng lại rồi.

———

Đến bây giờ, tôi vẫn chẳng biết cô ta là ai.
Tôi cũng chẳng quan tâm nữa.
Bởi nó không đáng chút nào.
Đàn bà ấy mà, im lặng là kiêu hãnh. Có thể buông tay đúng lúc, có thể đứt một đoạn tình đau, là can đảm.
Ít nhất là khi người đàn ông đã từng yêu mình, đã từng là của mình, không còn yêu mình, không còn là của mình… thì thứ mình còn lại vẫn là chính mình đầy kiêu hãnh và dũng cảm.

———

Tôi không tranh giành.
Tôi không van xin.
Tôi không cần… tình yêu thương hại.

———

Còn bạn, bạn đã biết đoạn kết của tôi rồi chứ?
“Chị nhường anh ấy lại cho em.”

———

– Gào | 2021 –

❤️ Phụ nữ:
– Khi người ta muốn đi, đừng nên níu giữ.
– Đừng lôi thanh xuân ra níu kéo
– Đừng đem kỷ niệm ra bám vào.
– Và quan trọng là đừng mang con cái ra xin lòng thương hại.
– Người đàn ông thương bạn đã không rời xa bạn. Nếu họ đã rời xa bạn, đừng nghĩ rằng có gì đó khiến họ có thể thay đổi. Vậy nên, bạn hãy chấp nhận thực tại bằng sự kiêu hãnh. Và, hãy hạnh phúc nhé! ❤️

P/S: Thực ra thì vì truyện ngắn quá, viết thêm sợ dài thành nhiều phần, nên có nhiều điều mình muốn nói nhưng chưa truyền tải hết. Mong độc giả tự nhận ra theo quan điểm của mỗi người. Nỗi đau buồn trong một mối quan hệ mỗi người mang đều chẳng ai hiểu rõ hơn bản thân họ cả.

Có một điều mình muốn nói với nhân vật nữ phụ mà chẳng ai biết là ai trong câu chuyện này, đó là: Sinh ra làm phụ nữ vốn dĩ đã thiệt thòi. Đàn ông trên thế gian không thiếu. Tốt nhất không nên hạ mình đi giành giật. Một số người phụ nữ vốn không yêu người đàn ông đó. Nhưng chỉ vì muốn “chiến thắng” người phụ nữ còn lại mà quyết tâm “tranh giành bằng được”.

May mắn thay, nữ chính không phải là người như thế! Vì cô ấy yêu chồng mình, chưa từng xem thứ tình yêu thuần khiết là đồ vật để phân tranh.

Trong tình yêu vốn không có thắng thua. Chỉ có còn yêu hay hết yêu mà thôi. Làm người khác đau lòng rồi lặng lẽ mỉm cười, chính là tàn nhẫn.

Vui vẻ bằng cách tàn nhẫn, ắt có hậu quả. Nữ chính từ bỏ, đừng nghĩ vì trà xanh, thua trà xanh. Mà đơn giản chỉ là vì hai chữ “thất vọng” mà thôi. Thất vọng ấy! Hiểu không?!

Nếu bạn cần quay về Chuyên Mục, thì hãy truy cập link dưới đây
Vũ Phương Thanh [ GÀO ]
https://tampacific.com/vu-phuong-thanh-official

Bạn đang xem bài viết:
Mùi nước hoa – Truyện ngắn | GÀO 2021
Link https://tampacific.com/mui-nuoc-hoa-truyen-ngan-gao-2021.html

error: