Đường dài bao nỗi

Phải tới khi đứa con gái bỏ xứ theo tình lặn vào đất Sài Gòn, bà mẹ mới thấy đường xa. Cũng ba trăm bảy mươi cây số từ xứ Cuối này tới bến xe miền Tây thôi, quãng đường mà hồi trái tim trở chứng, bà đi lại bệnh viện tuyến trên suốt.

Ai vui bên cuộc tầm phào

Có những buổi sáng chật đến bung vách. Phải mượn thêm mười ngón chân, cộng với hai bàn tay mới đếm hết những tin tức nóng sốt khiến ta phải quan tâm coi vụ đó bữa nay tới đâu rồi.

Ừ thôi cỏ mọc

Có lẽ cuộc đời đã nói với tôi về sự tùy nghi lâu lắm rồi, chỉ là tôi không nhận biết. Mấy hôm trước mua được cái đĩa hát của nghệ sỹ Tấn Tài, có bài Bông Ô Môi mà tôi mê hồi nhỏ. Từ tiệm băng đĩa, tôi cắm đầu chạy về nhà, vì thấy ham quá.

error: Alert: Content is protected !!