Vì bạn là đạo diễn, biên kịch, lẫn diễn viên cho cái bộ phim ấy

2014. Bạn 29 tuổi rồi mà vẫn không có gì trong tay, làm lương vẫn mấy triệu/tháng, dù cũng tốt nghiệp ĐH lớn và ngoại hình khoẻ mạnh, khoá học nào cũng học, sách phát triển bản thân nào cũng đọc, ai giỏi cũng mò tới nghe. Nhưng sao nghèo vẫn hoàn nghèo, cơ hội mãi không có. Rồi gặp một ông kia, ông kia bảo “bây giờ ông chỉ cho làm ăn, điều kiện là phải trở về quê nhà mở ra làm, và nộp 10% lợi nhuận ròng vào quỹ từ thiện, các hoạt động từ thiện”. Bạn đồng ý, đòi 30% hoặc 50% cũng được, nói con làm ăn được thì sẽ nguyện giúp người, khi chết, ra đi cũng tay trắng mà, đời là vô thường, con không tham. Nhưng ông già nói thôi, chỉ 10% là được rồi.

Rồi bạn về, được ông già cho vay 300 triệu, chỉ cho mua cái máy sản xuất. Năm đầu tiên trả được 300 triệu tiền đã vay, và huề vốn. Năm 2 thì lãi được 100 triệu, bạn nộp ngay 10 triệu vào quỹ từ thiện. Năm 3, được ông già hướng dẫn marketing bùng nổ nên kiếm được lãi 2 tỷ, bạn vẫn từ thiện 10 triệu, nói xưa hứa 10% bây giờ tương ứng 200 triệu, số tiền nhiều quá, không làm được. Năm 4, business mạnh hơn, bạn kiếm được 10 tỷ tiền lãi, bắt đầu lên thành phố mua biệt thự, mua xe, đi tìm gái đẹp hotgirl để chọt….như nhu cầu tầng 1 Maslow của các đại gia khác.

Nhắc bạn vụ từ thiện, bạn nói không ai điên mà nộp cả tỷ đồng cho quỹ từ thiện cả, mình có kiểu từ thiện riêng của mình, nhưng giới hạn chỉ dăm ba triệu. Xưa hứa vậy thôi chứ giờ thấy vậy là mất nhiều, lỡ miệng nói vui, giờ rút lại. Đưa tiền cho đi là thể hiện bản chất rõ nhất của 1 người. Cứ “ra tiền” thì biết được bản chất. Hệ thống đại lý bán hàng vận hành rất tốt, bạn thu nhập cứ thế mà tăng lên, anh em bạn trực tiếp phụ trách sản xuất nên bạn bắt đầu rảnh rỗi nhiều, ở thành phố ăn chơi nhiều hơn ở xưởng, nói đi thành phố “làm thị trường”.

Vì bạn là đạo diễn, biên kịch, lẫn diễn viên cho cái bộ phim ấy

Bắt đầu đi vũ trường, nhậu nhẹt thâu đêm, thử những thứ làm sung sướng cơ thể sinh học, rồi từ từ bị nhiễm theo những thú vui thị thành, không dứt ra được. Hai tháng đầu năm nay, tình hình dịch bệnh, kinh doanh sa sút do nhu cầu bất ngờ giảm, bạn bắt đầu rao bán dần tài sản mà bạn đã mua, vì “ăn quen nhịn không quen”. Kết cục câu chuyện thì chưa biết. Hiện tại thì chỉ mới tới đó. Nhưng các bạn cũng có thể đoán ra cái “THE END”. Mỗi đời người là 1 bộ phim dài tập, bạn thích A HAPPY ENDING hay A SAD ENDING là hoàn toàn do bạn quyết.

*** Bạn nên xem bài viết này nữa nè, để hiểu thêm câu chuyện từ bài viết này. Tại link
https://tampacific.com/bi-mat-cua-may-man-bang-viec-duy-tri-hien-mau-moi-nam-2-lan.html
Nguồn bài viết TONY BUỔI SÁNG
https://tampacific.com

*** Bạn đang xem bài viết :
Vì bạn là đạo diễn, biên kịch, lẫn diễn viên cho cái bộ phim ấy
Link topic https://tampacific.com/vi-ban-la-dao-dien-bien-kich-lan-dien-vien-cho-cai-bo-phim-ay.html

error: Alert: Content is protected !!